Chắc hẳn bạn đã đoc bài viết trước của mình và rất nhiều bài viết khác về những điều cần làm khi thất tình. Bạn đã bắt tay hành động, đã tiến hành thay đổi bản thân từ ngoại hình và bên trong, bạn học tập không ngừng, tham gia nhiều hoạt động, bạn khiến bản thân bận rộn không ngừng. Nhưng bạn nhận ra rằng
Bạn vẫn còn đau khi nhìn thấy những kỷ vật, nước mắt bạn rơi và trái tim bạn quặn thắt lại. Bạn vẫn còn buồn, rất buồn mỗi khi nghĩ về điều đó, dù đã là 1 tuần, 1 tháng, 2 tháng hay 8 tháng trôi qua…
Bạn đã được bằng IELTS như mong đợi
Bạn đã giảm được 3kg
Tài khoản ngân hàng từ tiền lương, tiền làm thêm vẫn tăng hàng tháng
Bạn đã biết nhảy cơ bản
Bạn có người theo đuổi, vẫn có người hẹn hò
Bạn tự hỏi vì sao vậy ? Những kỷ niệm đẹp đẽ kia vẫn cứ theo bám xung quanh, không cho bạn một lối thoát, bạn vẫn buồn và nhớ những chuyện cũ… Và bạn không biết phải làm gì cả

Bạn không cô đơn đâu, mà bạn vẫn còn đang trên hành trình chữa lành. Tất cả mọi người đều trải qua cảm xúc này.
Nhưng bạn hãy nhớ rằng tất cả những điều bạn đã làm không vô nghĩa, bạn đang trở thành một phiên bản tốt hơn của bản thân, hãy nhìn lại bản thân mình xem, thật tuyệt vời đến nhường nào, bạn đã đi xa đến nhường nào. Đã có những tấm ảnh thật đẹp, cơ thể săn chắc hơn, ngoại ngữ tự tin hơn, nói chuyện lưu loát hơn, có kinh nghiệm với đàn ông hơn, công việc thuận lợi hơn.
Hãy cứ buồn thôi, nằm trong phòng, ra vườn hoa, trốn một góc nào đó khi mà cảm xúc dâng trào, nỗi buồn ập đến, rồi khóc đi, gào thét lên thật to, khóc thật nhiều, dù đôi mắt có sưng lên. Ừ thì tôi buồn đấy, tôi đau đấy, tôi nhớ đấy thì sao nào. Tôi cũng như bạn, chúng ta ấm ôm nỗi đau này, chúng ta nói chuyện và nâng niu nỗi đau của chúng ta. Rồi tin tôi đi, sau 1 tiếng, sau 2 tiếng sau 4 tiếng, cơn cảm xúc đó qua đi. Tôi và bạn lại lau khô nước mắt, ngẩng cao đầu, ưỡn ngực, nhoẻn một nụ cười thật tươi và tiếp tục nắm tay với cuộc đời, sống thật ra sống, vẫn tiếp tục làm việc, tiếp tục học tập, vẫn tiếp tục tận hưởng những những thú vui đã có. Đừng quên lãng chúng, đừng quay lại ban đầu. Chỉ là chúng ta dừng lại một chút để buồn thôi mà.
